Vũ trường Viễn Đông, bầu sữa ngọt nuôi dưỡng băng nhóm Bình Kiểm từ thuở khởi nghiệp đến nay, đã đỗi chủ. Dennis Chou, ông bạn cánh hẩu của Năm Cam đã bỏ tiền ra đầu tư và gặp không ít thất bại...Đó là chuyện của giới chủ, còn về phương duện giang hồ-cũng có khá nhiều rắc rối.

Cường Long, một tay anh chị đi lên từ các trò giựt dây, ném đá dấu tay, đã bàm với Mười đen, tận dụng cơ hội Bình Kiểm vừa xộ khám để dành lấy quyền kiểm soát vũ trường Viễn Đông-đường Phạm Ngũ Lão.

Theo lệnh của Cường Long và Mười đen, Út lùn đã đứng ra nhận nhiệm vụ “ bảo vệ” nơi lẽ ra là “ của để dành” thuộc quyền băng Bình Kiểm.

Đang ở tù, nhận được tin Bình Kiểm nhắn vợ lên gặp. Thế là một ngày đẹp trời, My-vợ Bình đem xe lên đón chồng trốn từ trại giam ra...

Vừa vượt ngục về đến, Bình đã đến Cher tức là Viễn Đông.

- Ê, Út lùn...tao không muốn gặp cái bản mặt mày nữa, kể từ giờ phút này! Chỗ này đâu có để cho mày múa máy hả Út lùn? Bình Kiểm nói thẳng vào mặt gã du đảng dở hơi.

Khi Bình Kiểm đi từ phòng massage ra, Út lùn đã cuốn cờ chạy tuốt về khu chợ cá. Làm sao gã đủ lá gan để ở lại đối phó với Bình?

Ngay cả Cường Long, Mười đen...nghe kể lại, thay vì phải đối phó trước sự xúc phạm danh dự cả băng, cả hai đàn anh tỏ ra hết sức dớ dẩn bằng hành vi nhìn nhau mỉm cười rồi, bỏ qua!

Năm Cam nhún vai bình luận:

- Trước khi tụi thằng Cường Long, Mười đen đưa Út lùn tới Cher, có đứa nào hỏi ý kiến anh đâu? Vậy, cũng vừa!

Nói là nói vậy, Năm Cam bắt đầu chú ý đến sự xấc xược và tâm địa bành trước của Bình Kiểm. Ông trùm quyết định sẽ dùng mưu đưa Bình Kiểm vào cửa tử. Vấn đề, chỉ còn là cơ hội!

*

**

Kim Anh được Năm Cam triệu đến gặp ở một khách sạn. Sau khi “ làm tròn nghĩa vụ” của ông chồng già với cô vợ bé đa dâm, Năm Cam thủ thỉ:

- Anh mới nhận được thông tin thằng Bình Kiểm mới được về phép, đang có mặt ở Sài Gòn...Đây là cơ hội đễ đưa nó “ đi xa”! Anh giao việc này cho em đó...

- Vậy mình tính sao hả anh? Kim Anh ỏn ẻn trong lúc chẳng thèm mặc lại quần áo.

- Em gọi thằng Cu Nhứt đem dàn đệ tử lên Viễn Đông chém dằn mặt thằng Dũng Quốc Thanh, thấy đệ tử nó bị “thịt” ắt thằng Bình phải lộ diện... Trong lúc đó, mình báo trước cho Sáu Ngọc cho lính bên Phòng CSHS, chỉ cần thấy thằng Bình là “ lượm” luôn! Thằng này lúc nào trong mình chẳng có súng, vả lại...tù mà ai cho đi phép? Bắt nó cũng có nghĩa lột lon luôn mấy thằng thầy của nó ở trại giam...Một công đôi chuyện!

Thế là Cu Nhứt, tên thật là Nguyễn Anh Minh, sát thủ đứng đầu của băng Kim Anh được gọi lên để trao nhiệm vụ.

Gần 12 giờ đêm, vũ trường Cher đang nhộn nhịp, chợt ở một góc tối mọi người nghe thấy tiếng quát lớn:

- Mẹ kiếp, bật đèn sáng lên coi nào!

Khi đèn bật sáng, tất cả khách ở vũ trường đều nhìn thấy Cu Nhứt đang đứng giữa piste nhảy cùng vài tên đàn em mặt mũi cô hồn.

Nghe báo có người quậy vũ trường, Dũng Quốc Thanh từ một phòng karaoke chạy ra xem thử...Chẳng nói chẳng rằng, Cu Nhứt rút mã tấu từ trong tay áo ra chém luôn!

Sau khi hạ gục Dũng Quốc Thanh bằng bốn nhát chém cảnh cáo, Cu Nhứt cao giọng hăm he:

- Đây chỉ là cản cáo, luôn cả thằng Bình Kiểm...nếu đủ bản lĩnh thì ra đây, tao cho đi luôn một xuồng!

Bình Kiểm, dù đang có mặt ở một phòng karaoke cùng cô vợ xinh đẹp và trong bụng là khẩu súng ngắn đầy ắp đạn, vẫn đủ khôn ngoan tỉnh táo để không chường mặt ra đối phó. Gã thừa hiểu, nếu Cu Nhứt dám đến tận sào huyệt của mình để thách thức, ắt là Năm Cam đã có bày trận đồ bát quái để gài thế triệt gã. Dại gì?

Một lúc sau, Cu Nhứt đành lui binh khi chờ mãi không thấy con mồi xuất hiện như tiên liệu của ông trùm!

*

**

Buổi sáng như thông lệ, Sáu Được đến quán café Ciao trên đường Nguyễn Huệ. Gã là vậy, uống café ăn sáng cũng phải tìm mối trả tiền cho “ rỡ” mặt đàn anh. Ngồi gần gã ở bàn kế là tên nhà báo thuộc hạ Đoàn Thạch Hãn...

Chợt mấy chiếc honda ngừng lại trước cửa quán và một tốp thanh niên ập vào. Chưa kịp phản ứng, Sáu Được đã bị một tên to xác nện thẳng cánh vào gương mặt đầy thịt và mỡ. Một cảm giác đau buốt xông lên tới óc, Sáu Được quờ quạng rồi đổ gục. Tên ra tay cất chiếc dùi nhọn vào khăn mùi xoa, đút luôn vào túi, rồi thản nhiên ra ngoài...

Vết thương trên mặt Sáu Được khá sâu nên gã đành phải tức tốc đến thẩm mỹ viện để tút lại dung nhan. Nghe đâu phải may đến 6, 7 mũi.

- Chắc tụi nó lầm anh Hãn với tôi! Sáu Được phân bua.

Hãn đem mọi chuyện kể lại cho chủ nhân. Năm Cam chỉ nhếch mép cười lạt. Chưa hết, một tốp giang hồ không rõ xuất xứ đột nhiên tìm đến khách sạn Sơn Lâm của vợ chồng Sáu Được để đập phá tan hoang. Trước khi rút đi, bọn chúng chỉ buông một câu dằn mặt:

- Cho Sáu Được bỏ cái tật lắm mồm! Aên bậy được, nói bậy là chết có ngày...Mẹ kiếp, già rồi ngu!

Nghe nói lại, Sáu Được hiểu ngay vì sao và cũng biết luôn chẳng ai khác ngoài Năm Cam đã cho người cảnh cáo mình. Tất cả cũng chỉ vì một con chim đại bàng...

Hoàng Ty- một con người thế lực và có chân trong khá nhiều cơ sở, tụ điểm vui chơi giải trí, kể cả VIP thuở xưa và Monaco hiện nay, được Hiệp phò mã suốt ngày bám theo tâng bốc, vuốt đuôi. Năm Cam luôn dặn Hiệp phải dò ý xem “ cậu Hai” muốn gì để thỏa mãn...Có được mối quan hệ tân thiết với “cậu Hai” cũng có nghĩa trở nên việc bất khả xâm phạm!

Thế mà một buổi đẹp trời, cậu Hai tỏ ra thích thứ xem ra rất đỗi tầm thường: một con chim đại bàng của Tám Vàng. Gã Việt kiều ở Mỹ về, to xác như một con trâu nước, chuyên lui tới các vũ trường nhà hàng để kiếm độ nhậu chùa, đã mua được con chim của một người dân tộc BaNa ở Tây Nguyên với giá 3 triệu đồng. Gã đi đâu cũng mang theo con chim lạ trên chiếc xe Jeep lùn A2 và hãnh diện khoe với mọi người.

Cậu Hai muốn là Trời muốn! Năm Cam hạ lệnh cho Tám Vàng “ để lại” con chim lạ và sau đó tiến cống cho cậu Hai.

Sáu Được chứng kiến cảnh khúm núm quị lụy của ông trùm khi đem cống nạp cho cậu Hai con đại bàng, đã bật cười bình luận:

- Thứ hèn hạ, ôm chân...như Năm Cam mà cũng làm đàn anh được sao?

Tai vách mạch rừng, nhứt là giang hồ thiếu gì kẻ muốn ôm chân Năm Cam để mưu cầu lợi ích bản thân hoặc, đôi khi “Sáu Được nhìn thấy ghét” ?

Hậu quả của câu nói quá thực của Sáu Được đã đến ngay tức thì!

*

* *

Lộc lì, gã du đãng nổi tiếng với câu nói “Tòa xử tòa ở!”, trở về từ trại Xuyên Mộc, sau khi thụ hình bản án 20 năm. Suốt thời gian tù tội, Lũngđầu bò-với tư cách bạn thân đến thăm nuôi Lộc lì khá đầy đủ. Để lưu chút tình, Năm Cam liên tục bảo Giệp phò mã mang tiền qua “ phụ giúp” má Nguyệt thăm Lộc...

Nghe tin Lộc lì về, Năm Cam rất mừng rỡ vì y nghĩ rằng: với bản lĩnh gần như số 1 cùa Lộc lì trong giới anh chị giang hồ Sài Gòn, ông trùm sẽ sử dụng vào các chuyện “động dao động thớt”.

Bửu, một trùm đề và một tay tổ cá độ bóng đá trong tập đoàn Năm Cam, được ông trùm vời đến giao nhiệm vụ:

- Chú ráng giúp đỡ chothằng Lộc, rất có lợi...nói ít chú hiểu nhiều! Vợ của Lộc lì đã sang ngang từ lâu với anh chàng Sinh ngọng, một giang hồ cấp thấp, để lại cho Lộc một đứa con gái 17 tuổi xinh đẹp và ngoan hiền, chẳng giống Lộc một chút xíu nào!

Bửu mua cho Lộc lì một chiếc Su Sport mới cáu cạnh và giúp gã giang hồ dữ dằn này mua một cơ ngơi nho nhỏ ở quận Tám để mở quán café. Rồi Lộc cũng lấy vợ. Vợ gã, một cô cave chán cảnh “ sốn làm vợ khắp người ta” đã tỏ ra đảm đang hiền thục. Cuộc đời Lộc, coi như đã yên phận và sẽ qua đi một cách bình dị, nếu không có Năm Cam!

Bắt đầu lại là câu chuyện “ ăn cơm chúa múa tối ngày”...

Bửu, trùm cá độ đá banh nhận lời bắt độ với Sử-cháu gọi Lai em là cậu, con bà Năm Hoa (không phải Hồ Việt Sử chủ dancing 2000)

Thua độ, Sử bèn ỷ vào ông cậu khét tiếng giang hồ, không thèm nói với Bửu một câu thông cảm chứ đừng nói tới việc trả tiền!

Trong bất kỳ cuộc đòi nợ nào mà một bên thiếu thiện chí, ắt có cãi nhau. Bửu và Sử lôi cả tam đại của nhau ra mà gán cho đủ loại tên sức vật.

Một bữa trưa, Bửu đang đi trên đường bỗng gặp một tốp thanh niên chặn lối. Bửu chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình đã ăn luôn vài nhát dao!

Hoảng hồn, Bửu cahỵ có cờ và điện thoại cho xếp Năm Cam...

- Chú điện cho thằng Lộc chưa? Oâng trùm hỏi, như một lời ra lệnh.

- Dạ chưa, để em gọi liền...Bửu mừng rỡ trả lời.

Thay vì phải hộc tốc lùng sục để tìm cho ra hung thủ cùng kẻ đứng sau lưng việc thanh toán Bửu, Lộc chỉ ậm ừ rồi không có lấy một đống thái nào phù hợp với nghĩa cử từ trước tới giờ của Bửu đối với mình.

Bửu bất mãn bèn gọi điện báo mọi chuyện cho xếp...

- Kỳ vậy? Năm Cam chỉ hỏi lại một câu vô thưởng vô phạt. Nhưng đối với y, Lộc lì đã là “ thứ hết xài”. Y cho rằng, sau một thời gian quá dài ở trường trại, Lộc lì đâm ra “khô máu” và hoàn toàn đánh mất bản lĩnh lì lợm cố hữu. Mà như thế, dùng gã làm gì nữa?

Để trấn an Bửu, ông trùm cho người đi điều tra một cách âm thầm. Sau khi biết chắc Sử là kẻ chủ mưu, ông trùm gọi Lai em đến gặp.

- Đó, theo anh biết là vậy...Tuỳ em, em xử lý sao cho công bằng!

Lai em tái mặt , gã biêt thừa là ai đã ra tay chém Bửu, gã lắp bắp:

- Dạ anh Năm cứ yên tâm, em sẽ cho tìm bằng được...

Ít lâu sau, thông tin về việc Năm Cam bán đứng đệ tử ruột của mình là Bảy Việt, để cứu Thọ đại uý khỏi tội chu mưu, tổ chức giết người, lọt ra ngoài bởi một số đàn em bất mãn với cách xử sự của ông trùm tung ra.

Lủng, gã con nuôi năm nào, dù vẫn bị cột chặt trong mối quan hệ làm ăn với tập đoàn Năm Cam, đã hết sức bất bình. Lũngbiết thì Lộc cũng phải biết. Máu mã thượng của Lộc lì đã làm gã đâm ra khinh miệt ông trùm.

Tất nhiên khi đã không phục, Lộc lì tìm mọi cách tránh xa các quan hệ với Năm Cam cho khỏi phiền toái. Thấy thái độ ngày càng bất phục của Lộc lì, Năm Cam quyết định sẽ loại bỏ gã khi có dịp.

Và rồi, dịp ấy đã đến...

Một buổi tối, Lộc lì đến bar Hoàng Hôn của Kim Anh chơi. Uống được vài tuần rượu, Lộc đâm ra cáu kỉnh. Gã không vừa ý mụ dâm tặc đại nương này từ lâu do kiểu cách ra vẻ đàn chị của Kim Anh. Gã bắt đầu cà khịa và khi cơn bực bội lên đến đỉnh điểm, gã bắt đầu đập phá!

- Chú không đi về, tôi gọi anh Năm đến bây giờ! Kim Anh hăm dọa.

- Cái gì? Bộ chỉ tưởng dựa hơi thằng già đó tui sợ sao? Ngay cả thằng chả ra đây tui cũng bẻ cổ...Chị ngon thì gọi ra đây! Lộc nổi nóng chỉ thẳng mặt mụ nhân tình của ông trùm, quát lớn.

Nhận được cú điện thoại báo tin của cô vợ bé không chính thức, ông trùm run lên bần bật vì giận dữ.

- Em gọi điện thoại cho Cu Nhứt, biểu nó tính luôn thằng Lộc đi! Có gì biểu thằng Cu Nhứt gọi cho anh! Năm Cam ra lệnh.

Lát sau Lộc lì bớt cơn cuồng nộ , bước lên xe đi về nhà ở quận 8. Gã quá tự tin vào số má giang hồ của mình nên đã không chú ý đến một tốp thanh niên đợi sẵn bên kia đường bám theo sát nút...

Đến gần ngã ba Nguyễn Cảnh Chân, bọn sát thủ đuổi kịp Lộc lì...

Cu Nhứt đích thân ra tay. Gã sát thủ được Năm Cam bảo rợ và Kim Anh nuôi dưỡng, đã lao vào Lộcchém tới tấp bằng mã tấu.

Hoảng hồn, Lộc lì tuôn chạy luôn vào phòng CSHS!

Hôm sau, đanh nằm trong bệnh viện điều trị vết thương, Lộc nhìn thấy Hiệp phò mã đến thăm với một nụ cười khó hiểu.

- Oâng già nói tui đem 20 triệu dồng này đến cho bạn,phụ thêm tiền thuốc! Oâng già có dặn tui nói với bạn một điều...

- Điều gì? Lộc ngạc nhiên hỏi lại.

- Là giang hồ, mà lại là giang hồ số má...nếu bị chém thì tìm coi ai rồi tính lại, đừng thưa gởi gì rồi đâm ra mang tiếng...Oâng già nhắn vậy đó!

Lộc lặng người đi vì tức. Gã đã hiểu vì sao mình bị chém và ai là kẻ đã chủ mưu chém mình...! Có điều, thân cô thế cô, chưa chắc đã làm gì được mà bọn CSHS, cụ thể là Sáu Ngọc, sẽ có cơ hội đưa gã đi tiếp một chuyến thật xa, khó có ngày trở về!

Lộc lì đành im lặng. Hiệp nhún vai tỏ vẻ kh6ng can dự gì rồi bỏ về...

*

**

Tin Hải bánh bị phòng CSHS bắt giữ đến tai Năm Cam vào một buổi sáng, y mừng hơn bắt được vàng.

Từ lúc rót thông tin về việc Hải bánh khử Dung Hà cho đệ tử Dương Minh Ngọc, Năm Cam lúc nào cũng lo ngay ngáy. Lớp lo việc thông tin rò rỉ đến việc Hải bánh tìm cách trả đũa, lớp lo đêm dài sinh lắm chuyện, Bộ Công An vào cuộc thì có trời mới biết chyện gì sẽ xảy ra!

Nguyên cớ để bắt Hải bánh là do chính gã đồ tể gốc Hà Nội này đã quá chủ quan tự gây ra. Hiếu, một trinh sát đội CSHS CA quận 1, ham ăn chơi hơn truy bắt tội phạm đã cá độ đá banh và xù không trả tiền thua cược.

Gặp Hiếu ở quán ăn Dìn Ký đối diện Tân Hải Vân của Ngọc cơm niêu, Hải bánh cự cãi và ném vào đầu gã CSHS kém tư cách này một cái dĩa vào đầu toé cả máu!

Khi Hải bánh bị bắt, Năm Cam lập tức đến gặp Dương Minh Ngọc để kết thúc để gã đệ tử mạt thịt mắt híp này ra tay đưa Hải bánh ra cọc bắn. Y chỉ sợ nếu để lâu dài, gương mặt kẻ chủ mưu sẽ lộ rõ y sẽ nếm mùi “ gậy ông đậo lưng ông”.

*

* *

Sòng bạc ở Trần Nguyên Hãn quận 8 đang hoạt động rôm rả, đột nhiên bị bắt! Năm Cam hoảng hồn gọi điện hỏi thăm ông trưởng phòng CSHS:

- Uûa sao kỳ vậy chú Sáu? Tụi Sáu Nhà, Quốc lủi bị bắt rồi...

Dương Minh Ngọc ngạc nhiên gọi điện sang cho bộ phận chuyên trách:

- Thằng nào bắt sòng ở quận 8? Sao không bàn bạc với anh?

Nghe câu trả lời lắp bắp trong máy của thuộc cấp: “ Tụi em đâu biết chuyện này? Có thể trên Bộ bắt không chừng...” Sáu Ngọc vội đặt điện thoại xuuống, mặt biến sắc!

Toàn bộ sòng bạc bị bắt bởi lực lượng an ninh Sở CATPHCM, chỉ một kẻ chạy thoát...Đó là Hà trề kịp thời leo lên chiếc xe hơi đời mới màu đỏ vọt đi như một kẻ bàng quan. Phú nẩu, kẻ đưa đơn tố cáo Năm Cam năm 1995 cũng có mặt tại hiện trường. Gã lập tức báo lại cho lực lượng đang làm nhiệm vụ về việc tẩu thoát củaThu Hà!

Nguồn thông tin về Phú Nẩu có khả năng là kẻ báo cáo đến tai Năm Cam bởi ai đó trong lực lượng công an thích tiền của ôgn trùm hơn thích làm một người chân chính , báo lại một cách tỉ mỉ.

- Cô coi chừng, tụi công an biết có cô ở sòng rồi đó ! Năm Cam vội gọi điện thông báo cho thuộc hạ để kịp thời đối phó.

Tuy không phải là “ người tay trong” tổ chức vụ bắt bớ sòng bạc nhưng Năm Cam cũng không mấy gì lo lắng. Y tin chắc trong bọn sẽ chẳng tên nào hở ra bất kỳ một lời nào bất lợi cho y. Ai không biết sức ạmnh cảu Năm Cam lan tỏa đến tận đâu và tận cấp nào? Không khai ra y còn có cơ may y chạy chọt, lo liệu cho về sớm, còn nhược bằng ngu ngốc đả động đến y, sẽ khó sống với thế lực của ông trùm!

Để thư giãn, Năm Cam quyết định sang Mỹ lần thứ hai lấy lý do đưa hai đứa con trai lớn của Hiệp và Lan đi học.

Trong thời gian này cô con gái hiền lành nhất nhà, Aùnh- với pháp danh Diệu Quang đang ở Trung Quốc học để lấy bằng cao học phật giáo. Có lẽ đây là người đáng thương và hiếu mục nhứt của gia tộc Năm Cam. Cô ấy quyết đi tu để “ chuộc bớt phần nào tội lỗi của cha”, theo lời cô tâm sự với bạn gái.

*

* *

Lệ Hoa, vợ không chính thức của Cu Nhứt, đến nhà hàng Ra Khơi gặp ông trùm để tặng một chai rượu khổng lồ mua từ Thái Lan về sau cuộc du lịch của thị...Ngồi luôn vào lòng ông trùm như một “đứa con gái ngoan”, Lệ Hoa thủ thỉ:

- Ba Năm, thằng Cu Nhứt cứ bỏ con đi hoài! Ba Năm xử nó cho con đi...

Cặp mông to của Lệ Hoa đặt luôn vào nơi cần thiết của “ Ba Năm” khiến Ba Năm tránh sao khỏi động lòng...Vờ như tỏ tình thương mến, ông trùm vuốt ve “cô con gái” một cánh đầy ẩn ý rồi nói với vẻ đạo mạo:

- Con yên chí, cứ để ba năm nói với nó phải quan tâm đến con...Thằng này thiệt là ngu, con dễ thương vầy mà nó không thấy, còn đi linh tinh!

Sau đó, cũng là để trả ơn cho Cu Nhứt đã làm một số việc cho mình và để bù đăp cho “cô con gái” biết cách đặt bộ mông tròn vào đúng chỗ, Năm Cam gọi điện cho Trịnh Xuân Hoàng-tức Hoàng lựu đạn:

- Chú Hoàng xem giúp dùm thằng Cu Nhứt, nó là em của anh đó nghen!

Hoàng lật đật nhận lời. Việc nhờ vả của Cu Nhứt cũng chẳng có gì vượt quá khả năng của gã. Đất Biên Hoà, Bình Dương là của gã cơ mà!

Oâng Hưng- người quen cũ của Hoàng từ sau việc giải cứu gã thoát khỏi tù tội đợt 1996 do tổ chức sòng bạc ở núi Châu Thới, giờ đây là trưởng công an huyện Châu Thành tỉnh Đồng Nai. Gần đây, do tình hình có chuyễn biến bất lợi, các trường gà đều chuyễn ra ngoài thành phố để tránh bắt bớ, bọn Cu Nhứt, Tư Râu...đều muốn mở về hướng Biên Hòa.

Nhận lời gởi gắm của Hoàng, ông Hưng bèn mua 3 hecta đất giao luôn cho Định và Cu Nhứt mỡ trường gà ở dốc 51,Quốc lộ 51 Sài Gòn Vũng Tàu.

Một tuần lễ sau khi sắp đặt xong đâu vào đấy, Hoàng lựu đạn bất ngờ bị CA bộ nội vụ bắt giữ.

Chiều hôm ấy, Hoàng đang đánh tennis ở sân Dĩ An cách nhà không xa, như một đấng trượng phu có nguồn gốc thượng lưu quí tộc. Nhận được cú điện thoại làm ăn của một người bạn chuyên buôn gỗ lậu, Hoàng mừng rơn.

- Ừ, thì hẹn mấy ổng lên đây bàn công chuyện! Gỗ thì lúc nào chẳng có...

Chờ mãi không thấy “ các ông muốn mua gỗ lậu” đến gặp, Hoàng đi về cây xăng của mình cách nhà 4 cây số. Đang nhập xe xăng, Hoàng nhìn thấy ông bạn dắt số thân chủ đến. Tốp chủ hàng này lạ hoắc nhưng có vẻ “ hiền lành, tử tế ”(!)

- Thôi, tụi mình về nhà tôi nói chuyện, ở đây hôi mùi xăng lắm!

Vừa về đến nhà chưa kịp cởi đôi giày thể thao ra khỏi chân, Hoàng giật mình khi nhìn thấy “bạn làm ăn” rút súng chỉa vào đầu mình nói như quát:

- Ngồi yên, anh đã bị bắt!

Sau đó Hoàng được đưa lên phòng khác để nghe đọc bắt giữ mình vì tội hiếp dâm! Hoàng tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Chắc các ông lầm tôi với ai rồi đó! Tôi mà hiếp dâm?

- Về trụ sở đi rồi sẽ biết lầm hay không! Một ai đó trả lời.