Ngoài căn biệt thự 107 Trương Định quận 3, ông trùm bắt đầu lao vào mua nhà đất và đầu tư hùn hạp bằng tiền kiếm được ở thế giới ngầm. Mảnh đất ở Thảo Điền, ở Long Trường Long –Long Phước, ở An Khánh, ở Bình Chánh,..v..v... được Năm Cam vung tiền ra mua va sau đó đã tăng giá vùn vụt. Khoảng hai chục nơi giải trí, ăn chơi...có tiền đầu tư của ông trùm, tổng cộng lên đến cả chục triệu đô l, kể cả Cánh Buồm, Ra Khơi. Năm Cam đã thực sự trở thành một hoàng đế đúng nghĩa của thế giới ngầm Việt Nam. Y giàu co, quyền lực và đầy uy tín kể cả trong giới giang hồ lẫn chính quyền, và bắt đầu những bước chân đầu tiên, tuy có chút rụt rè, vào thế giới thượng lưu trưởng giả ở Sài Gòn.

Lúc này, y có thêm hai cô vợ bé mới tậu.

Hạnh, một cô gái 19 tuổi gốc Long Xuyên, xuất thân là hớt tóc ôm ở tiệm Vy ở đường Hai Bà Trưng, được Năm Cam tuyển về làm vợ bé bằng một chiếc xe Dream II Thái Lan, một điện thoại Nokia đời mới nhất. Và tất nhiên, y lại sử dụng đến khách sạn Chương Hoàng Yến để thu hoạch lợi nhuận, từ các khoản đầu tư ấy vào Hạnh.

Cô vợ thứ hai, Năm Cam giành lấy từ mõm con sói già Tư Chánh, ở một tiệm hớt tóc khu Chợ Lớn. Y thuê nhà, sắm sửa và quy định mỗi tháng cho “ vợ bé” một khoản tiền ba triệu đồng để gởi về quê nuôi cha mẹ anh em...

Nhưng đáng nể nhứt là cô bé Hằng còn có tên là Phượng, nạn nhân của thú tiêu khiển súc vật ở Năm Cam. Tuổi của Hằng còn thua cháu ngoại y...

Một buổi chiều tiết trời mát mẻ, Năm Cam đi cùng vài đệ tử-trong đó có Bửu-ông thần đề đóm, dến cổng Công Viên Văn Hoá Tao Đàn phía đường Cách Mạng Tháng Tám để nhậu.

Nhậu vỉa hè bằng bia Sài Gòn, đối với Năm Cam, cũng là một thú vui. Đang vui vẻ Năm Cam nhận ra cô bé bán trứng cút, bánh phồng tôm...đứng gần đó. Y ngoắc tay:

- Đong cho chú lon đậu phọng đi cháu!

Cô bé mừng rỡ chạy đến. Trong tíc tắc, Năm Cam liếc vội và đã nhận ra cô bé khá xinh xắn. Tuy còn bé nhưng do vất vả đi lại, nhìn cô bé khá nảy nở và hợp “gu” của ông trùm!

Năm Cam đưa cho cô bé tờ 20.000 đồng và không nhận lại tiền lẻ. Y đã bắt đầu khởi động một chiến dịch.

Hôm sau, Năm Cam trở ra chỗ nhậu một mình trên chiếc Spacy. Y cũng mua một lon đậu phọng va kín đáo dúi cho cô bé tờ 100.000 đồng.

- Sao chú đưa cho cháu nhiều quá vậy? Cô bé ngạc nhiên hỏi.

Y mỉm cười kéo chiếc ghế bên cạnh chỉ cho cô bé, nói bằg giọng ôn tồn:

- Cháu ngồi xuống đây, chú hỏi chút chuyện xem nào!

Và thế là, từng bước thật chậm, Năm Cam cố thu phục cảm tình của cô bé. Ít ra, y cũng có thể nói với cô bé một cách kẻ cả:

- Chú với cháu cùng quê ở xứ sở Điện -Quảng Nam đó nhen?

Hằng bắt đầu cảm thấy tin cậy “ ông chú tốt bụng, củng quê, biết thương hoàn cảnh”, cô bé nhận ra “chú Năm” nói chuyện hết sức đạo đức và pha trò rất có duyên.

- Mai Hằng lấy hàng ít thôi, chiều nghỉ sớm ...chú chở đi mua quần áo!

Năm Cam nói bằng giọng “ cha chú” ra lệnh. Sau đó y chỉ cho cách tìm đến điểm hẹn là quán café 27 Tú Xương.

Hôm sau, cô bé y hẹn tìm đến. Năm Cam mua cho cô bé vài trăm ngàn đồng quần áo ở các cửa tiệm Sida. Hỏi y, y giải thích:

- Nếu mình sộp quá, đôi khi nó nghi ngờ thì hỏng chuyện!

Vài lần hẹn tiếp theo, Năm Cam đã nắm lấy tay cô bé mà hôn hít. Y nói một cách tỉnh rụi:

- Hôm nào, Hằng lên chỗ chú Năm ở cho biết nghen?

Cô bé quá nhỏ để có thể biết sợ một lời rủ rê như thế nên đã mỉm cười đồng ý. Thế là, sau gần 1 tháng cưa cẩm, Năm Cam đã đưa được Hằng đến khách sạn Chương Hoàng Yến, tổ quỉ của y.

Từ nhỏ đến giờ, Hằng chưa bao giờ được ở căn phòng như thế này! Cô bé vừa nói vừa ngơ ngác nhìn khung cảnh sang trọng của “ phòng ở chú Năm”.

- Hằng tắm đi rồi ra đây nói chuyện với chú...Năm Cam nói với vẻ mặt thản nhiên hệt như một người trưởng thượng có tâm hồn hết sức trong sáng.

Và cuối cùng, cô bé đã bị ông trùm cướp đi điều quí giá nhứt của mình chỉ với một ít tiền và hàng loạt những câu nói ngọt nhạt. Cô bé trở thành một món đồ chơi trong tay ông trùm, kể từ lúc đó...

Lúc trở thành nhân tình của Năm Cam, cô bé Hằng vừa tròn 15 tuổi và không thể ngờ “ chú Năm” đạo mạo đáng kính ấy là một tay tổ giang hồ của Sài Gòn! Hà, con gái của Hiệp và Lan, cháu ngoại của Năm Cam, còn lớn tuổi hơn cô bé Hằng-nạn nhân của trò chơi tình dục vốn là “ món hẩu” của Năm Cam.

*

* *

Monaco khai trương trở lại sau một thời gian ngắn bị đóng cửa do vi phạm một số qui định về quản lý. Buổi tối hôm ấy, gần như đủ mặt tất cả các bằng hữu giang hồ, đệ tử của ông trùm rải rác khắp mọi miền đất nước...

Hà Lê-đệ tử của Phạm Trí Tín tức Palestin, trùm mafia Khánh Hòa năm nào, nhờ thoát khỏi vụ bố ráp của công an nay đã trở thành một ông chủ nhỏ của giới giang hồ Nha Trang, cũng đến dự buổi khai trương.

Kim Anh-nhân tình năm xưa của Năm Cam, giờ đã trở thành một “ chị Hai” giang hồ, cũng nhân cơ hội này biểu dương lực lượng với ông trùm để mong sự đoái hoài của ông ta...Hùng Xào, gã du đãng xuất thân từ Biên Hòa theo Oanh lade, Minh ba xị về sống ở Tân Bình, được Kim Anh lôi kéo về làm trợ thủ đã mang theo không ít chiến tướng của mình đầu quân cho thị , như Tuyển con, Minh Ty.v..v...Tất nhiên kè kè theo sát Kim Anh vẫn là ‘ sát thủ” Cu Nhứt chồng Lệ Hoa, khét tiếng thay chồng như thay áo, cho vay nặng lãi nhưng lúc nào cũng có mặt ở Chùa!

Nhân cơ hội, Hải bánh quyết định tìm đến gặp Năm Cam. Từ hôm hạ thủ Dung Hà xong, gã tìm cách liên lạc với ông trùm để nhờ giúp đỡ, để sòng phẳng món thù lao ông trùm hứa cho bọn sát thủ...Thế nhưng, ong luôn tìm cách lẫn tránh, khước từ gặp Hải bánh bằng mọi lý do!

Để ngầm dọa dẫm sẽ tố cáo nếu Năm Cam còn tiếp tục giở trò “đem con bỏ chợ”, Hải bánh gọi theo cả Trường, Hưng...hai tên trực tiếp hạ thủ Dung Hà.

- Anh hứa cho bọn nó 15.000 USD để trốn đi nước ngoài sống, nay bọn nó khổ quá, đòi liên tục...em chẳng biết phải làm sao! Hải bánh thì thầm.

Năm Cam tái mặt. Y nghĩ Hải bánh sau khi khử Dung Hà sẽ sợ hãi mà sống chui nhủi, thế mà...Y kéo Hải bánh lên thang lầu hỏi nhỏ:

- Em đưa bọn nó lên đây làm gì? Sao không bố trí cho về Bắc, an toàn hơn không?

- Tiền? Em lấy đâu ra tiền? Hải bánh bực bội hỏi lại.

Nhìn quanh quất một lúc, Năm Cam rút ra một xấp ngân phiếu dúi vào tay tên giang hồ Hà Nội...Vượt ngoài dự đoán của ông trùm Hải bánh ngoắc tay gọi hai tên đàn em đến và đưa toàn bộ số tiền Năm Cam vừa đưa cho chúng:

- Đây, số tiền anh Năm hứa...Các chú cầm tạm, mai mốt tính tiếp!

Hải bánh đi một nước cờ độc. Gã thừa hiểu, để bảo đảm an toàn cho bản thân, Năm Cam hoặc sẽ cho thủ tiêu những ai biết quá nhiều điều nguy hiểm hoặc, đơn giản hơn: báo cho Dương Minh Ngọc tìm cớ bắt giữ là xong!

Bằng cách công khai nhận tiền của ông trùm để trao lại cho bọn sát thủ trước quá nhiều nhân chứng, Hải bánh tin rằng Năm Cam sẽ thôi giở trò...Theo thông tin gã nhận được thời gian gần đây, Năm Cam đang rót tin cho Phòng CSHS CATP để tìm cách bắt giữ gã vì tội giết Dung Hà. Năm Cam tính toán cũng khá tinh vi, với vị trí nhân chứng, nếu Hải bánh nêu ra vai trò chủ mưu giết Dung Hà của Năm Cam, ai sẽ tin Hải bánh? Thế là, bằng cách sử dụng Sáu Ngọc, Năm Cam đã dùng một mũi tên hạ được hai con nhạn!

Số tiền bằng ngân phiếu ấy, khi Trường và Hưng kiểm lại: chỉ có đúng 10 triệu đồng! Mạng Dung Hà hóa ra rẻ như bèo...Năm Cam vẫn đúng là Năm Cam...

*

**

Tất cả các sòng bạc được chỉ thị của Năm Cam phải ngừng ngay lập tức mọi hoạt động. Khi ấy Nguyễn Việt Thành-tức Tư Bốn, giám đốc CA Tiền Giang về làm Tổng Cục Phó Cục Cảnh Sát phụ trách phía Nam, ông trùm đã ra lệnh Hiệp phò mã, Long đầu đinh...tìm hiểu và nghiên cứu biện pháp tiếp cận để đánh đổ cho bằng được.

Một ông trưởng công an, anh hùng lực lượng võ trang, chỉ dùng cơm ở nhà ăn tập thể, ngủ giường sắt cơ quan, không hề lui tới bất kỳ tụ điểm vui chơi giải trí nào, cuối tuần chỉ biết về nhà với vợ con...tìm cách mua chuộc, còn khó hơn hái sao trên trời. Nghe đâu, đam mê duy nhứt của ông ta là thích các loại cây kiểng, mà như thế- làm sao khoét sâu biến đam mê thành nhược điểm?

Đã vậy, sau hàng loạt trọng án CATP không phá được do ông trưởng phòng CSHS quá tệ về tư cách, đạo đức và “ thích ăn tiền như hạm”, đích thân ông Tư Bốn tuyên bố trên các phương tiện truyền thông “ sẽ quét sạch các hoạt động xã hội đen” và xem các vụ án lớn chưa phá được là những “món nợ với nhân dân”. Năm Cam đã lập tức cảnh giác và co cụm phòng thủ, tạm ngừng một số hoạt động có phần lộ liễu.

Thông tin từ một số “ mật báo viên” của Năm Cam ở trong ngành công an và báo chí đã báo động cho ông trùm về quyết tâm của Tư Bốn.

Aáy thế mà liên tục trong nhiều ngày qua, các cận thần trợ thủ của Năm Cam cứ bám lẳng nhẳng theo y để thuyết phục chủ nhân cho phép sòng bạc tái hoạt động.

- Chắc không có gì đâu anh Năm ơi! Quốc lủi nài nỉ.

- Sao chú biết là không có gì? Năm Cam vặn lại bằng giọng khó chịu.

Hết Hà trề đến Thảo ma, Lý đôi.v..v... ra sức thuyết phục. Năm Cam nhếch mép cười lạt rồi phân tích:

- Tôi cũng như các anh em thôi, không làm thì không có tiền...cũng kẹt lắm chớ! Có điều thằng cha Tư Bốn này khó đối phó lắm, lỡ có gì thì hối hận cũng muộn rồi! Chờ ít lâu nữa, nắm được như những thằng khác thì tha hồ, chẳng lẽ mấy anh không đủ kiên nhẫn sao?

Cuối cùng, Sáu Nhà- được đánh giá là đầy uy tín với ông trùm do đã là bạn thân từ lúc hàn vi, bèn đến gặp Năm Cam vào một buổi sáng ở sân tập tennis Dinh Thống Nhất, nơi-Thu nhân tình của ông trùm thường đến để khoe đùi, bày ngực...

- Tui nợ nần tùm lum, anh Năm không cho làm lại chắc tui chết quá!

- Không được đâu! Làm lại lúc này là chết liền...Tôi đang bị để ý mà!

- Chẳng lẽ anh em lại để cho Năm Cam liên lụy? Có gì bọn tui chịu hết, có bao nhiêu năm đâu mà sợ?

Năm Cam đâm ra phân vân nghĩ ngợi. Đúng là tổ chức cờ bạc có bao nhiêu năm đâu mà sợ? Vả lại, tất cả em út có bị bắt hẳn sẽ chẳng dại gì khai cho y, có y ở ngoài “ lo liệu” vẫn tốt hơn cơ mà! Và, ít lâu nay, do đình trệ các hoạt động cờ bạc, thu nhập của gia tộc Năm Cam giảm đi một cách đang kể!

- Thôi, cứ làm lại một sòng ở Trần Nguyên Hãn đi... Cố mà gói ghém, sống với nhau...Có gì mấy anh em đừng khai bậy khai bạ là được rồi! Năm Cam tặc lưỡi nói. Cuối cùng thì,lòng tham đã chiến thắng nổi lo sợ ám ảnh suốt bấy lâu...Y đành thử liều xem sao?

Sáu Nhà đem tin mừng về cho cả bọn. Ngay chiều tối hôm ấy, sòng bắt đầu đi vào hoạt động, rôm rả như chưa từng biết đến ông Tư Bốn là ai! Mà có biết, cũng chẳng sợ quái gì ông ta cơ chứ? Có Năm Cam đồng ý rồi mà sợ gì!

Ngay trong đợt thu hoạch đầu tiên, Thảo ma khệ nệ mang về cống nộp cho ông trùm 75 triệu đồng. Số tiền tuy không phải là nhiều nhưng Năm Cam hết sức mừng vì cho rằng có lẽ mình đã quá lo xa cho ngừng hoạt động của hàng chục sòng bạc, trường gà...

Thế là, lần lượt-các tụ điểm đỏ đen cờ bạc, cá độ...được phép Hoàng đế Năm Cam tái hoạt động và tiền bạc bắt đầu đổ kìn kìn về két sắc của Trúc mẫu hậu.

Bảo lớn, sau một thời gian tập luyện theo các thủ pháp của bố, đã bắt đầu hạ Sơn. Một tụ diểm cờ bạc, cá độ bóng ...đá được hoàng tử mở ra trên đường Trần Bình Trọng quận 5 và bắt đầu có thu hoạch

Cu Nhứt, Tư Chánh, Tư Râu... mở hàng loạt trường gà ở quận 7, quận 8, dốc 51 quốc lộ 51 khu vực Long Thành, dưới sự bảo trợ của Năm Cam cũng bắt đầu cống nạp...

Tóm lại, tiền lại được các vệ tinh cờ bạc đem về cho đại gia đình Năm Cam. Những ngày này, Năm Cam hớn hở ra mặt vì hóa ra, Tư Bốn chỉ nói không làm, chẳng có gì phải ngại.

- Không qui phục chú Năm Cam cũng chẳng sao, có điều khi chú Năm ngứa mắt thì xách túi đi tù, chú Năm vui vẻ thì đang ngồi cóm róm ở phòng CSHS cũng 30 giây sau, có mặt ở nhà! Chú Năm muốn là anh Sáu làm...Đó, nên chơi hay không chơi với chú Năm?

Giang hồ lý giải về Năm Cam như vậy và sự thực là, khoảng thời gian này, Năm Cam đã hoàn toàn làm bá chủ giang hồ Sài Gòn và cả một phần nào ở các thành phố lớn khác!