Từ ngày nhận một lúc hai trọng trách: sát thủ bảo vệ công việc làm ăn cho ông chủ Tống và công cụ tình dục cho bà chủ nhỏ Giang, Hải bánh đã thôi là một tên giang hồ vật vờ và phất lên trông thấy.... Gã được Tống mua cho chiếc xe Spacy 125, đồng hồ Rolex, điện thoại di động đời mới nhất và được cho tiền để mở một tiệm hớt tóc thanh nữ trên đường Thủ Khoa Huân để làm đại bản doanh.

Để tiện theo dõi hoạt động của Hải bánh, Năm Cam đã bật đèn xanh cho “đứa con nuôi” anh thư tìm cách gã gẫm cặp bồ với gã. Mọi sự bàn bạc, tính toán của Tống-Hải-Giang, đều được báo cáo tỉ mỉ về cho ông trùm…Món nợ của Tống đã qua mặt Năm Cam trong vụ làm ăn ở vũ trường Appollo, vẫn còn đó và chưa trả được, Năm Cam vẫn chưa thể hài lòng.

Có tiền, có điều kiện giao du, danh tiếng Hải bánh bắt đầu nổi lên như một đại ca đất Bắc. Thậm chí, có kẻ-do không hiểu đầu cua tai nheo gì đã tán dương Hải bánh như một đối trọng với Dung Hà củadân chơi Hải Phòng!

Và Hải bánh cũng phạm sai lầm hệt như bất kỳ tên giang hồ kém nghĩ nào, gã lợt lạt dần với Dung Hà và chuẩn bị tách hẳn ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của đàn chị. Dung Hà nhận ra thái độ phản phúc ấy của Hải bánh bgay lập tức…Thị gọi tất cả đám đệ tử lại để lên án Hải bánh. Có ý kiến cho rằng: việc đưa Hả bánh qua bảo kê Appollo là ý của Năm Cam không loại trừ ông trùm dùng Hải để cài vào bên cạnh Tống? Lại cũng có người nêu: Năm Cam đâu ưa gì Hải bánh nên dùng Hải bánh ở những nơi thực tế Năm Cam có đầu tư…Dung Hà tổng hợp cácý kiến và quyết định dò ý ông trùm xem có cần xử lý Hải bánh hay không?

- Thằng này anh đã không muốn dùng từ lâu rồi…Có điều, cô giời thiệu thì anh xem như là người của cô thôi! Nay nó phản phúc như thế, cô liệu mà tính nó…Năm Cam nói với vẻ mặot ân cần với “ cô em kết nghĩa”.

- Em tính giở sổ thằng này, có ông Tống sau lưng em ngại…Dung Hà nói.

- Thằng Tống lá cái gì đâu em! Năm Cam nói với nụ cười khinh bạc, y hiểu. Dung Hà nói như thế là muốn nghe ở y một lời nói đảm bảo về mặt chính quyền. Dẫu sao Tống cũng là người co thế lực.

Lúc này Năm Cam bắt đầu đổ tiền vào đầu tư vũ trường Monaco cùng với Toán, Hảo, Đoàn, Tài…Để giật lấy khách cho vũ trường của mình, cần có sự phá quấy của những vũ trường cạnh tranh…trước mắt chính là Appollo của Tống. Một công đôi việc, để tiêu diệt đối thủ và hút khách về cho mình, cân có một cú “đúp” để dằn mặt Tống việc cũ năm xưa, vừa xóa sổ một tụ điểm cạnh tranh.

- Cô chỉ cần làm như thế này thế, thế này…Năm Cam bày kế.

Dung Hà đặt hẳn một bàn tiệc sinh nhật ơ Appollo và đem theo hàng loạt đệ tử thuộc “ chiếu trên” để sẵn sàng trấn áp băng Hải bánh khi cần thiết. Khi vũ trường đang tấp nập khách như hằng đêm, Dung Hà mở nắp một hộp bánh sinh nhật. Toàn bộ lũ chuột đói bị nhốt chung vơiù phân và mắm tôm, có cơ hội tuôn ra chạy tứ tán vào khắp mọi nơi trên piste nhảy…

- Trời ơi, chị giết em rồi chị Dung ơi! Hải bánh vừa khóc vừa gào lên.

Dung Hà nhếch mép cười khẩy, thị vốn nổi danh người có máu lạnh cơ mà!

- Chú giết chú chứ ai! Sống bất nghĩa như chú thì sống làm gì?

- Chị dung ơi, em có sai thì chị bảo em, chỗ em sống chị làm thế này…

Dung Hà không trả lời thị vẫn chưa thấy nguôi giận…

Tống nghe Hải bánh nói lại chỉ biết lặng người đi vì sợ và tức. Một vũ trường để xảy ra tai tiếng, lượng khách mất đi là điều chắc chắn.

- Hải xem mời Dung vào đây, mình thương lượng xem sao? Tốâng hạ lệnh

Hải bánh lập tức chạy ra gặp đàn chị để báo việc ông chủ ngõ ý nói chuyện. Dung Hà nhún vai, quay lại nói với đám đệ tử:

- Thôi, về…chẳng có gì để phải gặp riêng cả! Thương lượng cái quái gì nữa…

Đoạn cả bọn kéo đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của Hải bánh.

Chưa hết, hôm sau đúng buổi sáng chủ nhật-tiệm hớt tóc thanh nữ Vân’s của Hải bánh được một đám đệ tử Dung Hà ghé thăm. Món quà Dung Hà gởi Hải hấp mang đến là một …xô phân lỏng!

- Em làm thế là em giết anh rồi…Hải bánh vừa khíc tấm tức vừa nói.

- Em không làm thế, làm sao em sống nồi với chị Dung? Mong anh hiểu cho em! Hải hấp cũng nói, đôi mắt đỏ hoe.

Thế là, tiệm hớt tóc thanh nữ-nơi làm ăn chính thức của Hải bánh cũng bị Dung Hà quyết định triệt hạ.

Tống hoảng hồn gọi điện đến báo cho Năm Cam để nhờ can thiệp. Năm Cam nghe xong chỉ điềm nhiên trả lời:

- Con Dung này có nghe lời ai đâu? Tôi chịu…không làm gì đựơc đâu!

Đầu giờ chiều, Hải bánh và Tống bắt được liên lạc với Dung Hà. Điều kiện để thương lượng của Dung Hà đưa ra khiến Tống tái mặt nhìn Hải bánh…Dung Hà cho rằng việc Hải bánh bảo kê cho Appollo là vớ vẩn, chỉ có thị mới đủ tầm cỡ để quán xuyến việc này. Muốn thị để yên cho làm ăn, ngoài số tiền phải trả hàng tháng để bảo kê cho Appollo, tống cần mua hẳn căn nha ở Thủ Khoa Huân đang dùng mở tiệm Vân’s của Hải bánh, để giao luôn cho Dung hà làm nguồn thu nuôi đám em út ở Hải Phòng!

Hải bánh ngồi lặng người đi để suy nghĩ. Tống bỏ đi công việc, trước mặt gã du đãng Hà Nội chỉ còn lại Giang-cô nhân tình lắm của và Long tây, đàn em thân cận nhứt của Hải bánh.

- Anh gọi điện thử cho Năm Cam xem lão ấy bảo sao! Long tây nói.

- Ưø, có lý đấy! Hải gọi xem phù thủy có điều khiển được âm binh không? Có lão già ấy, may ra mọi việc sẽ ổn thỏa…Giang hửơng ứng.

Nhận thấy lời khuyên của đàn em và của cô bồ có lý, Hải gọi điện cho Năm Cam, sau khi thuật lại nguồn cơn, Hải bánh hỏi luôn :

- Theo anh Năm, em phải làm sao?

- Sao cô Dung lại làm kỳ vậy? Bây giờ em gọi điện thoại thương lượng xem cô ấy tính sao, chỗ anh em sống mà cô ấy quậy coi sao được!

- Nếu như chị Dung vẫn không chịu?

- Chú là giang hồ, chuyện như thế chú cũng biết phải xử lý ra sao rồi!

- Anh Năm nói vậy em hiểu ý anh Năm rồi, ví thử em và chị ấy xô xát, công an sờ đén em thì sao?

- Chuyện chính quyền chú khỏi lo, để anh Năm tính !

- Dạ, em cảm ơn anh Năm…Hải bánh nói lí nhí qua điện thoại. Như nhận ra chưa đủ “ép phê” của lời nói, Năm Cam bồi luôn một câu:

- Con này riết rồi chẳng coi ai ra gì! Anh ghét nó quá, chỉ muốn đừng thấy mặt nó nữa cho rồi!

Hải bánh tắt điện thoại, mặt rạng rỡ sau cuộc trao đỗi. Gã có biết đâu, ngay lúc vừa điện thoại xong với gã, Năm Cam đã tháo luôn sim card vất vào giở rác để phi tang chứng cớ và lập tức đi vào …bệnh viện để dưỡng bệnh hầu có bằng chứng ngoại phạm-y nghĩ vậy!

Khẩu ruleau của Đằng tây vốn thường xuyên cho Hải bánh mượn vào các cuộc va chạm đụng độ, đã do Hải bánh rút ra nả thẳng vào nhóm địch thủ trước cửa bar Hoàng Hôn của Kim Anh, nay được quyết định sử dụng vào việc khử Dung Hà, Long tây gọi hai sát thủ là trường và Hưng đến để giao phó nhiệm vụ. Anh Thư, cô bồ nhí của Hải bánh có trách nhiệm cung cấp xe cho nhóm sát thủ…Bọn chúng chỉ còn chờ vào kết quả cuốigặp gỡ cùngvào lúc 11 giờ đêm.

Tất cả được sắp đặt đâu vào đấy! Để động viên đàn em, Hải bánh cũng cho biêt luôn mức thưởng:

- Anh nói chuyện với chú Năm rồi, xong vụ này mấy đứa sẽ có ngay 15ngàn USD, tha hồ tiêu xài…Sau đó cần thêm bao nhiêu, anh nghĩ chú Năm chẳng tiếc đâu!

Thế là, mũi tên đã lắp vào chiếc nỏ, chỉ chờ lảy cò…



Hơn 12 giờ đêm, trên đường đã vắng ngắt…thỉnh thoảng vài chiếc xe chở giới dân chơi về đêm chạy vụt qua. Gió đêm mát rượi thổi nhẹ vào gương mặt dữ tợn của đàn chị Hải Phòng Dung Hà. Ngồi trước cửa bar, bên cạnh Dung là “cô vợ” 19 tuổi xinh đẹp không thể tưởng của thị đang mỏnh mang trong chiếc váy ngủ mong như cánh ve sầu. Rãi rác ngồi gần đó chỉ còn lại vài đệ tử…

Chiếc xe gắn máy đảo qua trước cửa bat\r vài lượt một cách bất bình thường nhưng Dung Hà đã không nhận ra do mãi nhìn cô vợ hấp dẫn ngồi cạnh. Gã ngồi sau đã xuống xe rảo bước đi lại chỗ Dung Hà đang ngồi hóng mát , trong lúc chiếc xe chở gã đã chạy ra dừng lại ở đầu ngã ba…

Gã sát thủ đi đến cách Dung Hà độ ba bước chân bèn rút khẩu súng ra khỏi áo khoác chỉa thẳng vào đầu thị bóp cò… “ Chát” tiếng nổ khô khốc vang cả đêm vắng. Chưa kịp phản ứng trước họng súng đen ngòm chỉa vào mình, Dung Hà đã lãnh luôn viên đạn 9 ly vào đầu vỡ toang cả sọ. Trước ánh mắt kinh hoàng của tất cả những kẻ chứng kiến, gã sát thủ chạy ra chiếc xe đang đợi.

Trong nháy mắt, bọn sát thủ đã mất dạng.

“ Anh Đằng ơi, anh ra quán Ca dao lấy xe trả em nhé?” Hải bánh gọi điện.

“ Anh đi sao được, anh đang bận công chuyện!” Đằng tây trả lời giọng cáu kỉnh.

“ Xe anh, em đã cho bọn đệ tử thịt Dung Hà! Xong rồi, bây giờanh ra lấy xe về đi!” Hải bánh nói, giọng lạnh lùng.

Đằng tây sững sờ, suýt đánh rơi cả đện thoại xúông đất!

9. Năm Cam rút kinh nghiệm của lần bị bắt trước, y cố tránh lám bất cứ việc gì ồn ào gây sự chú ý của dư luận. Mặt khác, ông trùm tìm đủ mọi phương cách, cơ hội để mở rộng quan hệ với giới báo chí. Hồ Việt Sử, theo gợi ý của Năm Cam, đã nắm chắc Cù Mai Công-một loại tay sai của Hoàng Linh trong báo Tuổi Trẻ…

Cù Mai Công trước kia chỉ là một cây viết xoàng, chuyên gỡ rối tâm lý tuổi thich ô mai trên tờ Mực Tím. Sau đó, gã chuyễn về báo Tuổi Tre.

Vốn là một huấn luyện viên karatédo ở nhà văn hoá Thanh Niên. Công được giao nhiệm vụ bảo vệ. Có lần, va chạm thế nào không rõ. Công nện đúng một đàn em của Thành Sùi-kép (hoặc gọi là chồng cũng không ngoa) của nghệ sĩ kịch nói Cát Phượng. Thành Sùi tuyên bố sẽ cho đàn em mua đứt mạng “ tên nhà báo cả gan” Cù Mai Công. Gã hoảng hồn tìm đủ mọi cách để thương lượng, giải hoà… Cuối cùng dưới sự bảo trợ của Bình Kiểm, Trường híp…Thành Sùi đã chấp nhận bỏ qua cho Cù Mai Công bằng một chầu nhậu tốn cả chục triệu đồng. Có điều, sau sự việc va chạm với giới giang hồ Bake, Công trở nên ngoan ngoãn hơn, chỉ viết chung chung về bọn anh chị bá vơ, tầm phào…Tất cả những gì “ nghiêm trọng”, Công đều phải tham khảo với Bình Kiểm. Cũng nhờ mối quan hệ của Công với Bình Kiểm, Tường Vy-vợ Hoàng Lủi đã quăng ra một số tiền cho Lan, vợ sau này của Bình đứng ra cho vay nặng lãi.

Quang Thắng, sau sự cố suýt thân bại danh liệt do quan hệ với Năm Cam từ trước năm 1995, đã rút kinh nghiệm, không giao du quá thân với ông trùm. Nhưng cô vợ tham lam của Quang Thắng, đã buộc anh ta phải nhờ vả đến Năm Cam

Tất cả rượu ngoại sử dụng ở các cơ sở, nhà hàng, vũ trường có phần hùn của Năm Cam đều được mua từ cửa hàng của vợ Quang Thắng nằm trên đường Nguyễn Mẫn Đạt. Mỗi chai đều đắt hơn nơi khác khoảng 20.000 đồng và thỉnh thoảng lọt cả rượu dỏm, nhưng đành phải chịu thôi! Năm Cam cũng tự an ủi mình vì ngoài y ra, có chục gương mặt khác còn sừng sỏ hơn trong giới làm ăn cũng bị vướng vào “thế” của vợ Quang Thắng!

Có điều, cũng vốn chưa thể ăn ngon ngủ yên. Tên nhà báo chó chết Lê Huy Phú nghe đâu đã ở tù vì tội sử dụng súng trái phép. Gã “ thủ” súng để làm gì nếu không phải để ngừa trước một cú trả thù của ông trùm? Gã ngây thơ đến thế là cùng! Một khẩu K59 liệu có thể chống lại dàn tay chân liều lĩnh khát máu của Năm Cam? Mà chưa chắc gã nhà báo khốn khổ ấy đã có thể tồn tại một khi ông trùm yêu cầu Sáu Ngọc, Mạnh Tung- hai tên thuộc hạ khoác áo công an của y, phải ra tay tiêu diệt đối thủ? Tóm lại, vụ thanh toán nợ nần với tên nhà báo Lê Huy Phú, coi như chẳng cần đến nữa!

Còn lại, kẻ thù hùng mạnh và đáng ghét nhứt của Năm Cam là Nguyễn Công Khế- tổng biên tập báo Thanh Niên, vẫn còn đó-hằng ngày như xát muối vào tim ông trùm…

Bằng mối quan hệđược xây dựng với Vũ Đức Sao Biển từ những ngày mới về, Năm Cam đã trở thành “ bạn” với Nguyễn Đức Nhượng-phó tồng của Khế, đã bị đánh tuột xuống chân thư ký toà soạn.

Cả Vũ Đức Sao Biển lẫn Khắc Nhượng ra sức bêu xấu Khế và cung cấp thông tin về con người của Khế cho Năm Cam…Ngoài hai kẻ thù thường trực, Khế còn bị một tay trong của Năm Cam bán đứng…Đó là gã Hữu Phú-phóng viên Ban Xã Hội của báo Thanh Niên. Do Hữu Phú mở một tiệm hớt tóc thanh nữ trên đường Nguyễn Trãi, loại hình tươi mát này làm sao không quan hệ hữu hảo với giới xã hội đen? Năm Cam ngõ ý giúp đỡ ủng hộ nên Hữu Phú đã nhận làm tay trong của Năm Cam ở báo Thanh Niên, “ nếu có gì vướng đến anh Năm, em sẽ báo ngay để tìm cách tháo gỡ”, gã hứa với ông trùm của những ông trùm một cách chắc nịch.

Thế là Năm Cam lên luôn kế hoạch nhằm một lúc nào đó “thịt” Khế như đã từng thịt Lâm 9 ngón….Y phải chờ đợi một cơ hội, Tổng Biên Tập một tờ báo lớn tránh sao khỏi đụng chạm với các doanh nghiệp làm ăn lôm côm? Để có chuyện tương đối cụ thể, hướng được sự nghi ngờ của công an qua hướng khác, y sẽ ra lệnh… Tóm lại, mạng của Khế nằm trong ý thích của Năm Cam.

Thoạt đầu, y cho người bám lộ trình từ nhà của Khế ở quận 5 đến toà soạn. Y phát hiện ra Khế thường đi Hà Nội hộp hành, và như thế, bọn sát thủ của Sơn bạch tạng-Thắng tài dậu, xem ra thích hợp hơn trong việc khử Khế hơn bọn anh chị trong Nam nhiều!

*

**

Thế lực của Năm Cam đã vươn cao đến mức, y coi cỡ phó công an quận không là cái gì! Đơn cử một chuyện cụ thể…

Ba Lâm-một đội trưởng CSHS CA quận 3 chở Năm Cam đến chỗ giải trí quen thuộc, vốn có phần hùn của ông trùm: Thanh Vy.

Đang vui vẻ chén chú chén anh với Lâm, Nghĩa… Năm Cam nhìn thấy một nhân vật đang bước vào với “ tư thế” đỉnh đạc. Hẳn là một “ông to” nào đây, Năm Cam nghĩ thế, và thấy Nghĩa lật đật đứng dậy chào người mới đến.

- Dạ, xin giới thiệu với anh Năm…đây là anh Năm Cam! Nghĩa lên tiếng!

Năm Cam lịch sự đứng dậy đưa tay ra bắt. Người mới đến trợn mắt ra nhìn, không bắt tay mà bỉu môi:

- À, đây là thằng Năm Cam, trùm xã hội đen chứ gì?

Năm Cam tái mặt, y nhìn trừng trừng vào kẻ láo xược bằng dôi mắt vằn đỏ của một loài ác thú ăn thịt rồi nói, từng tiếng một:

- Tôi làm gì mích lòng anh mà anh gọi là thằng này thằng nọ, ai xã hội đen, ai trùm? Anh ăn nói cho cẩn thận nhen!

- Tao nói vậy đó! Mày là thằng xã hội đen chớ là cái gì?

- Anh nói năng kiểu đó, tui không nể đâu nghen!

- Rồi mày làm gì tao? Thứ lưu manh du đãng như mày thì làm gì được cơ chứ?

Năm Cam lao đến…Cả Ba Lâm lẫn Nghĩa đều ra sức giữ hai bên lại để ngăn cuộc xô xát. Năm Cam giận dữ bỏ về. Mãi đến lúc đó, y mới biết kẻ hạ nhục mình ở trước mặt nhiều người ấy, chính là Huỳnh Điện Aûnh-tức Năm Aûnh, phó công an quận Phú Nhuận, người ghét giang hồ hơn bất cứ thứ gì trên đời và đã không từng phát biểu: “ Tại sao lại có thể tồn tại một thằng vô lại như Năm Cam ở thành phố Hồ Chí Minh, để nó làm mưa làm gió trước mũi lực lượng công an?”

Ít lâu sau, con trai ông Năm Aûnh-một học sinh trung học, bị một tốp thanh niên lạ mặt chặn đường chém trọng thương! Tuy không có bằng chứng cụ thể nhưng Năm Aûnh tin rằng chính trùm xã hội đen đứng sau lưng việc này do ông tỏ thái độ khinh miệt, coi rẻ y. ông tuyên bố:

- Thằng Năm Cam hết thời rồi mới dám đụng đến tao! Ai ăn tiền ăn bạc của nó kệ xác, tao không thèm loại tiền dơ bẩn đó…

Lời đe doạ của ông phó công an quận Phú Nhuận lập tức đến tai Năm Cam bởi hàng loạt kẻ xu nịnh tuy khoác bộ cảnh phục nhưng lòng lại hướng về đồng tiền đen của ông trùm giang hồ, lập công mong có chút ơn huệ.

Chẳng biết bằng cách nào, Năm Cam đã thực hiện được một nước cờ ngoạn mục, bẻ gãy luôn ý chí chống trả cái ác của ông Năm Aûnh.

- Oâng có chuyện gì với Năm Cam vậy? Thôi đi…nó giúp đỡ công việc của anh em mình nhiều…Một ai đó thuộc vào hàng xếp gọi Năm Aûnh đến để răn đe. Thế là, bằng tiền bạc và mưu lược, Năm Cam đã được xem trọng hơn Năm Aûnh trong lòng một ai đó, dù Năm Cam là một tên vô lại mà Năm Aûnh là chỉ huy phó công an của một quận quan trọng! Còn gì để nói, để bình luận về việc này? Thế, đời mà…