Sơn bạch tạng
Thực ra, đúng là sự trớ trêu của định mệnh…Việc Sơn bạch tạng có mặt ở Sài Gòn là theo lệnh của ông trùm, nhằm mục đích giải quyết “của nợ” Dung Hà. Thắng tài dậu đã bàn bạc kỹ với Năm Cam,nếu không triệt tiêu Dung Hà sớm, sẽ có lúc Năm Cam phải hối tiếc. Thắng cũng hứa, sẽ không từ chối bất kỳ một yêu cầu nào về mặt tài chính, chỉ làm sao Dung Hà thôi là mối nguy hại cho các băng nhóm Hà Nội, Sài Gòn là được.

Nắm được nội dung cuộc trao đỗi giữa Dung Hà Cu Lý, Tuấn tăng chợt nghĩ ra một phương cách-theo gã là tuyệt vời: đi đêm với băng Hà Nội…

Dẫu sao, với mác Hà Nội gốc, Tuấn tăng có đủ tầm cở để chơi trò này với Sơn bạch tạng, Thắng tài dậu lắm chứ!

Nghĩ là làm, Tuấn tăng tìm đến gặp Sơn-đang ở khách sạn, để thăm hỏi một cách tình cờ. Lúc đó, Sơn đang thu thập thông tin về hoạt động của Dung Hà để chuẩn bị cho cuộc “trãi đệm” băng Hải phòng.

- Cậu về hà nội ngay di! Ơû trong này lâu, không tốt! Tuấn nói.

Sơn biến sắc. Gã hỏi lại bằng giọng khinh mạn:

- Sao lại không tốt? Ai làm gì tôi, Tuấn nói nghe thử?

- Tớ nói, cậu phải giữ kín cho tớ nhé…Cậu đang nằm trong tầm ngắm con Dung Hà đấy! Về Hà NôÏi ngay cho chắc…Tuấn trả lời.

Tuấn tăng quả là không hiểu gì về Sơn bạch tạng. Sơn nhìn gã cười khinh bỉ rồi quay lên phòng không thèm nói lời chào tạm biệt.

Sơn tự ái, chẳng những không về Hà Nội mà lập tức gọi điện về cho đám đàn em.

- Mang hàng nóng vào ngay, có chuyện lớn rồi. Thằng Tuấn bảo con Dung Hà tính thịt anh…Bây giờ, một tốp về nagy Hải Phòng bám sát gia đình con Dung, con Oanh…Hễ trong này có chuyện thì thịt hết cả nhà nó đi cho anh! Nghe rõ chứ, anh chờ…

Thế là theo những chuyến tàu hỏa Bắc Nam, lính của Sơn bạch tạng lần lượt mang súng, lựu đạn…Vào theo yêu cầu của đàn anh để chuẩn bị cho cuộc chiến đẫm máu giữa hỉa Phòng và Hà nội.

Dung Hà, từ lúc mới quay lại Sài Gòn đã cử một toán sát thủ bám theo Sơn để chờ cơ hội hạ thủ-Sơn đóng chặc cửa phòng khách sạn để cố thủ chờ viện binh. Tình hình giữa hai bên căng như sợi dây đàn, chỉ chờ một hiệu lệnh là toàn bộ sẽ bùng nổ.

Năm Cam, sau khi triệu Sơn vào làm việc khử Dung Hà đã yên chí toan giở trò “ đi nước ngoài” để tạo bằng chứng “alibi” (ngoại phạm). Thế nhưng, tin tức đột nhiên rót về Bộ Tham mưu của tập đoàn Năm Cam báo động một cuộc tắm máu, giữa hai phe giang hồ Bake, đã làm y hoảng hồn. Y chỉ muốn khử Dung Hà một cách lặng lẽ, còn thế này y sẽ hỏng ngay với Bộ công an…Sài Gòn trở thành bãi chiến trường quyết đấu của phe nào không cần biết, Năm Cam sẽ là kẻ lãnh đủ!

*

* *

- Cô nghe anh hỏi, cô phải trả lời thực mới được…Năm Cam tìm đến 17 Bùi Thị Xuân để gặp Dung Hà.

- Anh cứ hỏi, em có dấu anh gì đâu mà! Dung Hà vừa cười vừa trả lời.

- Em tính thịt thằng Sơn phải không? Năm Cam hỏi độp luôn.

- Làm gì có! Dung Hà nói luôn:- Anh nghe ai bảo thế?

- Anh chỉ muốn biết có hay không chuyện đó, còn vì sao anh biết, sau này em sẽ rõ thôi! Năm Cam nói.

- Không có đâu! Ông Sơn bảo với anh à? Dung Hà hỏi.

- Sơn với anh là anh em, em với anh cũng là anh em, anh không muốn có chuyện xảy ra…Năm Cam nói.

Cuối cùng, Năm Cam đã đi đến được chỗ buộc cả Sơn lẫn Dung Hà phải ngồi vào bàn thương lượng hòa giải.

Địa điểm được chọn là nhà hàng Maxim và nơi gặp mặt chính thức là phòng karaoke. Tất cả các khách được mời của hai phe đều do đích thân Năm Cam kiểm tra một cách kỹ lưỡng không để mang theo vũ khí vào trong.

Năm Cam đặc biệt chú ý đến Toàn béo phe Sơn Bạch Tạng, Hải Hấp phe Dung Hà vì theo thông tin riêng do Hải bánh cung cấp, hai tên này được đánh giá là “máu” nhất.

- Anh đối với Dung Hà hay Sơn, đều là tình nghĩa…các em có chuyện không vui với nhau, anh buồn lắm…Vả lại, mình là giang hồ – chủ yếu lo mà kiếm tiền, cứ va chạm với nhau mãi, công an nó để ý là mình thiệt thòi

Năm Cam ra rả thuyết giáo trong lúc cả Dung Hà lẫn Sơn Bạch Tạng đều suy nghĩ những nước cờ mới. Thanh toán nhau khi đã “lộ bem” toàn bộ kế hoạch là một điều ngu xuẩn, phải chờ một cơ hội khác thôi!

Trước lúc biểu Sơn quay về Hà Nội Năm Cam xiết chặt tay gã, nhắn nhủ bằng giọng hết sức chân tình:

- Thôi, thua keo này ta bày keo khác…… Con Dung khôn quá, phải liệu cách khác mới xong, chưa gì em mới vào nó đã đón em ngay lý do…..

Khi Sơn đã đi, Năm Cam bị tiếp tục vở kịch ”đòn xóc trả đầu” cho trọn vẹn với Dung Hà. Y ra sức thuyết phục Dung về nguy cơ xuất phát từ, “bọn Hà Nội” và khuyên Dung nên cẩn thận, tính toán mọi việc sao cho chắc ăn.

- Em là em kết nghĩa của anh, tất cả mọi việc của em cũng chính là của anh, em chớ lo! Năm Cam khẳng định.

*

* *

Tuấn tăng bước xuống máy bay đi thẳng vào khu hành lý….Nếu không có gì thay đổi gã ra Hà Nội này xong sẽ tìm cách cho Thủy té một tổ ấm mới. Gã càng quấn quít với cô hân tình phỏng tay trên của ông Cục phó, gã càng say mê hơn. Gái một con lại còn quá trẻ, không làm chết đàn ông mới là chuyện lạ…

Đang suy nghĩ về cô bồ nhí, Tuấn Tăng chợt nhận ra có điều không ổn trước khi gã chui đầu vào chiếc taxi đợi sẵn ơ cổng sân bay.

Cả chục tên lầm lì đầy sát khí ập lại. Một tên-có lẽ là thủ lĩnh phẩy tay cho dàn em rút gươm lao vào…

Sau khi nhận cả chục nhát chém, Tuấn tăng còn nghe giọng tên đầu lĩnh văng vẳng trước khi ngất vì đau đớn:

- Anh Sơn cho chém ày chỉ cảnh cáo thôi đấy nhé! Lẽ ra, là một thằng mang danh Hà Nội, khi anh Sơn có chuyện với bọn Hải Phòng, mày phải đứnh hẳn về bên anh Sơn…Sao có chuyện làm trung gian báo tin để thủ thân cầu lợi? Hà Nội gì cái ngữ mày?

Hoá ra là Sơn bạch tạng đã cho đám đệ tử chém cảnh cáo Tuấn tăng. Ngay sau khi vừa lành vết thương, Tuấn đã vận động bằng đủ mọi cách để cuồi cùng, gã bước lên máy bay đi cộng hoà Liên Bang Đức theo diện hợp tác lao động, bỏ lại sau lưng tất cả những tranh chấp của giới giang hồ Hà Nội. Gã đã chán tất cả, kể luôn cái gọi là tình nghĩa giang hồ, cái gọ là nhân tình thế thái và cái gọi là mặn nồng hương lửa với cô nhân tình Thủy té. Từ đó, giang hồ coi như không còn nhân vật Tuấn Tăng…