kết quả từ 1 tới 2 trên 2
  1. #1
    Hoà Bình's Avatar
    Hoà Bình đang off
    Thành Viên Thứ: 2
    Ðến từ: Huyện Hòa Bình


    Bài gởi
    11.195
    Thanks
    3.795
    Thanked 10.201 Times in 3.822 Posts

    Những bài thơ hay về cha(Bố)

    Những bài thơ hay về cha(Bố)

    Có 1 lời bài hát như thế này: "Cha thương con nhưng ba không nói mẹ thương con mẹ không giấu một lời...". Tình cảm của người cha, người bố luôn thầm lặng và sâu đậm nên khi thực sự hiểu bạn mới nhận ra được những hy sinh của người cha dành cho con cái. Cùng xem những bài tho hay về cha để hiểu thêm về người cha nhé


    Thơ hay về cha


    Lục Bát Về Cha


    Cánh cò cõng nắng qua sông
    Chở luôn nước mắt cay nồng của cha
    Cha là một dãi ngân hà
    Con là giọt nước sinh ra từ nguồn

    Quê nghèo mưa nắng trào tuôn
    Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm
    Thương con cha ráng sức ngâm
    Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa.

    Lúa xanh xanh mướt đồng xa
    Dáng quê hoà với dáng cha hao gầy
    Cánh diều con lướt trời mây
    Chở câu lục bát hao gầy tình cha.


    Cầu Nguyện Cho Cha

    Tuổi hạc thâm niên, tóc điểm sương
    Cha già sức yếu, bệnh đau thường
    Con thơ xót dạ thành tâm nguyện
    Trẻ dại đau lòng, thắp nén hương
    Bồ Tát linh thiêng xin cứu độ
    Phật Trời mầu nhiệm, rủ lòng thương
    Cho cha mạnh khoẻ bình an mãi
    Con trẻ không sầu, cảnh đoạn trường



    Cha và Con

    Cha
    hôn gò má trẻ
    xoa đầu con cha cười
    ánh mắt soi vào tim đứa bé
    sưởi ấm tâm hồn của trẻ thơ
    thắp sáng lên một góc trời
    cha và con nhìn thấy
    cha già còn đấy
    tóc đã bạc
    lưng còng
    những ngày vất vả
    có lúc chong đèn cha thức suốt
    nghe hạt mưa lộp độp ở mái nhà
    chỉ có trời mới hiểu hết tình cha
    nó rộng lớn bao la hơn biển cả
    rồi những lúc ngoài trời trở gió
    cha lặng im ngước nhìn đây đó
    tìm thân con sờ soạng trên gường
    thằng nhỏ này co quắp thấy thương
    cha thắp nến tìm chăn đến đắp
    khi lúa thất, bão giông tới tấp
    con lên đường tìm lấy cái ăn
    sợ đứa con xa xứ nhọc nhằn
    sợ xa vắng không ai chăm sóc
    nay con lớn hai màu trên tóc
    thấm thía đời nước mắt của cha
    thời gian trôi thêm lấy cái già
    còn vất vả nợ trần, cơm, áo
    cha ơi! Con đã lớn nhanh như Thánh Gióng
    và sẽ tung hoành giữa sóng lớn gió to
    con sẽ sống với những gì cha mong ước
    hãy tin con! Cha mãi mãi trong lòng


    Ơn Cha

    Thời gian thấm thoát trôi qua,
    Người đi kẻ ở bông hoa đổi màu,
    Cuộc đời lắm lúc thương đau,
    Hỏi người có biết vì sao có mình?
    Nhờ ơn Đức Chúa Thánh Linh,
    Tạo ra nhân thế, ban tình thương cha,
    Dù cho con phải bôn ba,
    Công cha là cớ, khi xa nhớ về,
    Nhớ trong những lúc não nề,
    Vì con cha vẫn mãi mê lo làm,
    Cho con được tấm thân an,
    Nuôi con khôn lớn không màng khó khăn,
    Cho con manh áo cơm ăn,
    Đem lời dạy dỗ ân cần khuyên lơn,
    Ơn cha như núi Thái Sơn,
    Như vùng biển cả không sờn vì con,
    Trong đời lên núi xuống non,
    Ơn cha bát ngát vẫn còn hôm nay,
    Cầu xin ơn Đức Chúa Ngài,
    Tuôn tràn ân điển mãi hoài cho cha!
    Công cha như bản tình ca,
    Muôn đời diệu thỏa ngân nga thân tình!



    Xuân Nhớ Mẹ Cha

    Đời con chẳng được như mơ
    Nên đành mượn lâý câu thơ giải baỳ
    Ước mơ chẳng vẹn trong tay
    Khóc đời viễn xứ tháng ngaỳ cô liêu
    Thuở xưa con ước thật nhiều
    Nhưng thân bạc phước như diều đứt dây
    Nuốt cay ngậm đắng vơi đầy
    Bao nhiêu oan trái cứ vây quanh mình
    Nhưng đời có đức hiếu sinh
    Con đây không thể quên tình Mẹ Cha
    Tuổi cao sức yêú đã già
    Ngaỳ ngaỳ ngóng đưá con xa moỉ mòn
    Hơi tàn thân xác héo hon
    Mà sao biền biệt bóng con chưa về ???
    Nơi đây cuộc sống ê chề
    Làm sao con dám quay về cố hương ???
    Dù rằng khao khát tình thương
    Nhưng đành chôn dấu đoạn trường vương mang
    Hằng đêm con cứ mơ màng
    Ngaỳ xuân ra đón cả làng mừng vui
    Khiến cho con trẻ buì nguì
    Bước chân lạc lối niềm vui sum vầy
    Nghẹn lời má đỏ hây hây
    Nhoà dòng lệ nhỏ...bởi vây bao ngươì....
    Giựt mình thức giấc cươì tươi
    Dù trong mộng aỏ vẫn vui tràn trề
    Con sớm mong được trở về
    Quì bên gối Mẹ _vỗ vê lời ca
    "Con đi con nhớ quê nhà
    Nhớ canh rau muống ,nhớ cà dầm tương...."
    Dù cho qua mấy dặm trường
    Con đây vẫn nhớ Quê hương trong lòng
    Không vì xa cách nuí sông
    Không vì vật chất mà lòng đổi thay
    Quê hương con nhớ từng ngaỳ
    Mẹ Cha giữ vẹn hình haì trong tim
    Ngaỳ xuân con trẻ cố tìm
    Một nhành mai thắm rồi ghim vài lời
    Mẹ Cha phước đức đời đời
    An Bình Lộc Phước chẳng rời xa con.


    Bài thơ hay về chà


    Bàn Tay

    " Đàn ông tay mềm dễ..làm khổ người ta? "
    Con hỏi. Mẹ cười.
    Hay vì tay cha cứng?
    Những ngón tay sạn chai lấp lánh lời minh chứng
    Một tình yêu.

    Con thương bàn tay vung lên bổ củi những chiều ,
    Năm ngón cũng rục khô như củi
    Lễ những mãnh dằm , mẹ bao lần cầm tay cha cắm cúi
    Như nâng niu 5 nhánh thủy tinh..

    Con thương những ngón tay ráp thô tẫn mẫn
    lên dây chiếc đàn mandolin
    Sol..La..Si..Do...
    Bài học hóa giãn đơn khi có dấu tay cha
    một thời in trên từng phím nhạc?
    Nhấp nháy trong con niềm khao khát :
    Đỏ rực xương rồng - Gai sẽ nở thành hoa.

    Đàn ông tay mềm dễ làm khổ người ta...
    Con chưa đủ trưởng thành đễ ngẫm sai hay đúng
    Nhưng con biết có đôi bàn tay hình như quá cứng
    Bởi nhặt hết nhọc nhằn cho mềm mại bước con đi.


    Tình Cha, còn đó đẹp thay !!!

    Cha là núi cả trên cao
    Cho con sỏi đá đi vào trần gian
    Cha là nghiêm khắc vô vàn
    Cho con chân cứng đá mềm trường chinh
    Cha là cây cột đầu đình
    Cho con đứng vững một mình vững chân
    Cha là một núi canh tân
    Cho con chấn chỉnh chẳng ngần ngại chi
    Cha là một núi tuyệt kỳ
    Cho con ngang dọc chẳng vì lựa ai
    Cha là cửa đóng then cài
    Cho con trung liệt lối dài dặm băng
    Cha là thừa tiếp nặng oằn
    Cho con gánh vác mà giăng cơ đồ
    Cha là cội gốc tàn khô
    Cho con vượt sóng hải hồ bốn phương
    Cha là lẫm liệt đường đường
    Cho con đuổi bóng những phường vong nô
    Cha là nét sử điểm tô
    Cho con tường tận bốn bờ non sông
    Dù cho cạn nuớc biển đông
    Trường Sơn nhả khói đừng hòng đổi thay
    Dù cho phương Bắc phương Tây
    Hay phương nào nữa nước nầy chẳng lay
    Đã như muối mặn gừng cay
    Tình non nghĩa nước thêm dày keo son
    “Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn”
    Việt Nam sông núi vẫn còn trơ trơ
    Tình cha con mãi tôn thờ
    Ngàn năm còn mãi cơ đồ núi sông
    Tình cha con mãi ghi lòng
    Ngàn năm còn mãi non sông nước này
    Tình cha còn đó đẹp thay !!!



    VIẾT VỀ CHA

    Nhiều chỗ con đi qua, cha đã có dấu chân

    bao điều con làm, cha đã làm từ nhiều năm trước

    gần tám mươi cha còn dạy học

    mà cả cuộc đời cha lại rất trầm ngâm.

    Con hiểu, khi kiến thức uyên thâm

    càng thấy mình chẳng là cây cao, bóng cả.

    Con viết cho cha không vì trả nghĩa
    con biết cha chẳng cần!
    Con viết cho cha từ thôi thúc lòng mình
    từ kính yêu và nể trọng.

    Sao cha nhìn con yên lặng
    làm con xơ cứng mọi ngôn từ.




    THƠ CHO CHA...

    Chầm chậm chứ thời gian vô tâm quá?!
    Để tóc Cha thêm bạc trắng nữa rồi
    Mỗi nếp nhăn là mỗi chặng đường đời
    Cha lam lũ để cho con đỡ khổ

    Nổi nhớ cồn cào muôn ngàn nổi nhớ
    Nổi nhớ trong tim con nhớ về Cha
    Ngày đầu tiên đến lớp quãng đường xa
    Cha cõng con sợ con đi chân mỏi

    Và như thế dòng thời gian trôi vội
    Giờ chân con cứng cáp bước đường dài
    Chỉ lo Cha chân yếu tay run
    Mà phải chống phải chèo vì cuộc sống

    Sáu chục ngày mưa ba trăm ngày nắng
    Cha chỉ quen với cái cuốc con trâu
    Chiếc áo xanh dãi nắng chuyển thành nâu
    Chiếc quần cũ in hằn bao mảnh vá

    Cha thương con chẳng ngại mưa quản gió
    Chỉ mong con mau chóng được nên người
    Như thế thôi là Cha mãn nguyện rồi
    Cha chẳng ngại khổ- chỉ sợ con hư hỏng

    Cha là thuyền cuộc đời là biển rộng
    Đưa con đi đến những bến bờ xa
    Đến những nơi cuộc sống thắm màu hoa
    Chưa đến đích là Cha còn gắng sức

    Lần lựa mãi còn tìm trong kí ức
    Hình ảnh nào Cha sừng sững một góc trời
    Trong tim con vĩ đại nhất trên đời
    Là Cha đó không ngoài ai duy nhất

    Con là mầm non còn Cha là đất
    Con lớn khôn nhờ mạch huyết của Cha
    Cha mang bao vị ngọt của phù sa
    Để vun đắp cho con thêm cứng cáp

    Dìu dắt con trong gió mưa bão táp
    Ban cho con nghị lực hơn người
    Dạy cho con kinh nghiệm để vào đời
    Với tất cả những gì Cha được biết

    Chỉ vì con đời Cha không thấy tiếc
    Chỉ vì con Ba chẳng ngại hi sinh
    Bao công lao dưỡng dục bậc sinh thành
    Làm sao trả ơn Cha cao hơn núi

    Đêm nay con cúi đầu quỳ gối
    Bên chân Cha như những lúc con thơ
    Cha xoa đầu con ánh mắt thẫn thờ
    con bật khóc...lòng con đau quặn thắt

    Cha muốn khóc nhưng còn gì để khóc
    Nước mắt Cha đã khô cạn từ lâu
    Chẳng còn chi trong đôi mắt trũng sâu
    Chỉ còn chăng trái tim trong Ba luôn nóng hổi

    Trái tim ấy luôn ấm tình phụ tử
    Bao niềm thương không nói được nên lời
    Con khóc đêm nay con khóc một đời
    Xin đánh đổi một ngày Cha đỡ khổ

    Đường Cha đi chông gai để đường con phẳng lặng
    mà sao con ...cứ vấp mãi trong tim...


    Không đếm hết những bài thơ tựa đề trân trọng Mẹ

    Cha ơi cha, thơ ngại nhắc cha mà !

    Thơ dễ dãi đóng vai ngườì thảo hiếu

    Phải né cái nhìn thấu hiểu của cha



    Cha chẳng là ngườì rứt ruột sinh ta

    Nhưng chính bởi Mẹ đau mà cha đau hơn Mẹ

    Mẹ không khóc sao mắt cha ứa lệ ?

    Ôi bao lâu cha mới khóc một lần


    Đừng tiếc thơ mình viết cho những tình nhân

    Cho bạn bè, ngươì thân mọi thứ

    Chính cha ta cũng từng yêu đấy chứ

    Người mong ta hào phóng được hơn nhiều


    Đã sáu mươi rồi , tóc nhuộm muối tiêu

    Bao cay mặn dãi dầu đâu dễ nói

    Ly rượu thuốc nóng bừng cha chống chọi

    Với tuổi già lạnh lẽo rút trong xương*


    Ai đã từng đi qua những sướng khổ vui , buồn

    Những sum họp, biệt ly, những nụ cười nước mắt ,

    Ta ngã mũ cúi chào chân thật

    Bởi suốt đời ta gặp một cha ta

    Và bỗng yêu cây chuối lão sau nhà,

    Đeo buồng trái nặng nề quằn đứng vậy

    Dáng phờ phạc xác xơ tàu lá gãy

    Xui một lần ta khóc đấy cha ta .


    Đàn ông tay mềm dễ làm khổ người ta...
    Con chưa đủ trưởng thành đễ ngẫm sai hay đúng
    Nhưng con biết có đôi bàn tay hình như quá cứng
    Bởi nhặt hết nhọc nhằn cho mềm mại bước con đi.


    Con viết cho cha không vì trả nghĩa
    con biết cha chẳng cần!
    Con viết cho cha từ thôi thúc lòng mình
    từ kính yêu và nể trọng.

    Sao cha nhìn con yên lặng
    làm con xơ cứng mọi ngôn từ.

    Hình ảnh về tình cảm cha con


    NGHĨA TÌNH CỦA CHA

    Công Cha cao tựa núi non
    Dài sông, rộng biển - cho con nên người.
    Cha cho con nụ cười tươi
    Dành cho con cả cuộc đời, tương lai.

    Dạy con: "Nhận rõ đúng sai
    Ân tình, nhân nghĩa, dũng tài, hiếu trung.
    Rộng lòng, độ lương, khoan dung
    Gái, trai chí lớn - chớ dùng mưu ma.

    Hiểu nhiều, biết rộng, nhìn xa
    Đừng quá thiển cận - khó qua khổ nghèo.
    Sóng to phải vững tay chèo
    Chớ ham danh lợi mà gieo oán thù.

    Bốn mùa đông, hạ, xuân, thu
    Trong êm, ngoài ấm cho dù khó khăn.
    Lỡ lầm phải biết ăn năn
    Đừng huênh hoang cũng không nhăn nhó hoài.

    Sống hôm nay - để ngày mai
    Công to, việc nhỏ miệt mài cho xong.
    Khổ đau nên để trong lòng
    Nước mắt chớ chảy thành dòng - ướt my.

    Gia phong, nền nếp duy trì
    Sẻ san cơm, áo những khi người cần.
    Thương người như thể thương thân
    Kính trên, nhường dưới - góp phần, chung lo.

    Gia đình - xã hội - sao cho
    Vẹn tròn, hạnh phúc, ấm no, trong ngần" ...
    Đời Cha sâu nặng nghĩa ân
    Phận làm con nguyện muôn lần khắc ghi..ღ♥
    Vui lòng để ủng hộ diễn đàn. Thanks!
    Up anh nhanh miễn phí
    Xem phim online miễn phí
    Photoshop online
    Đăng ký và đăng nhập để không bị quảng cáo

  2. #2
    Hoà Bình's Avatar
    Hoà Bình đang off
    Thành Viên Thứ: 2
    Ðến từ: Huyện Hòa Bình
    Bài gởi
    11.195
    Thanks
    3.795
    Thanked 10.201 Times in 3.822 Posts

    Reply: Những bài thơ hay về cha(Bố)

    Thơ hay về cha phần 2




    TÌNH CHA
    Ngồi đây nhớ lại mái nhà xưa,
    Thoáng mát quê hương, những bóng dừa.
    Tình Cha, nghĩa Mẹ ôi! Thắm thiết,
    Tần tảo nuôi con, chẳng quản nắng mưa.
    Cha là bóng mát giữa trời,
    Cha là điểm tựa bên đời của con.
    Vì con Cha đã hao mòn,
    Đến khi khôn lớn, không còn Cha đâu.

    Cha là bóng cả, che đời con,
    Là cả tình thương chẳng xóa mòn.
    Là cả cuộc đời vô biên quá,
    Nặng nghĩa tình Cha với nước non.

    Mười lăm năm, một bước đường,
    Đau lòng lữ thứ, đoạn trường Cha ơi!
    Đêm dài tưởng tượng Cha ngồi,
    Gối cao, tóc trắng, rã rời thân con.

    Gác lạnh phòng không, thiếu bóng Cha,
    Đêm dần buông xuống, lạnh buốt da.
    Mình con lặng lẽ nơi xa,
    Thiếu Cha, vắng Mẹ, xót xa cõi lòng.

    Còn Cha, còn Mẹ thì hơn,
    Không Cha, không Mẹ như đờn đứt day.
    Đờn đứt dây, còn hay nối lại
    Cha Mẹ mất rồi con phải mồ côi.

    Bạc bảy đôi còn vạn mười,
    Mồ côi đâu sánh được người có Cha.
    Mất Cha con cũng u ơ,
    Mất Mẹ con cũng bơ vơ tháng ngày.

    Có Cha Mẹ mới có ta,
    Làm nên là bởi Mẹ Cha vun trồng.
    Thờ Cha Mẹ phải hết lòng,
    Aáy là chữ hiếu dạy trong luân thường.

    Thương con theo ngày tháng
    Xây dựng con thành người
    Lớn lao mà lặng lẽ
    Aâm thầm trao cuộc đời.
    Rồi bóng tùng khuất núi
    Cho chồi lộc xanh tươi
    Hôm nay hoa hé nhụy
    Nhưng bóng Cha đâu rồi?

    Đời Cha thiếu hẳn màu mè,
    Hai ba thứ tóc như hè đổ siêu.
    Lắm khi không có tiền tiêu,
    Cha đem sài đở muối tiêu trên đầu.
    Công Cha nghĩa Mẹ sinh thành,
    Ơn Thầy dạy dỗ nên danh, nên người.
    Ai ơi! Hãy giử lấy lời,
    Những gì đã học suốt đời ghi tâm.
    Đường đời lắm những thăng trầm,
    Giử tâm thanh tịnh, lắng lòng từ bi.

    Lưu truyền sự tích mấy nghìn năm,
    Mỗi độ thu sang, mỗi độ rằm.
    Sắm lễ Vu Lan cao mỹ phẩm,
    Dâng tăng tự tứ chí thành tâm.
    Mẹ Cha kiếp trước duyên thanh thoát,
    Cha Mẹ đời này phước thậm thâm.

    Có con Mẹ nghĩ thương thay,
    Chín tháng mười ngày, mang nặng đẻ đau.
    Đêm khuya, trăng rụng xuống cầu.
    Cảm thương Cha Mẹ dãi dầu nắng mưa.

    Ru con giấc ngủ mơ màng,
    Đưa con vào cõi thiên đàng tuổi thơ.
    Ngày nay tóc đã bạc phơ,
    Con còn nhớ mãi, à ơi thâm tình.

    Trần gian hạnh phúc nào bằng,
    Tình thương Cha Mẹ đã hằng cho con
    Ơn Cha như núi, như non,
    Hy sinh tất cả cho con trọn đời.

    Khi còn Cha Mẹ hiện tiền,
    Ai ơi! Chớ để ưu phiền Mẹ Cha.
    Lỡ mai, người mãi xa ta,
    Dù cho tiếc nối, chỉ là nổi đau.
    Con cháu đời nay chán lắm mà,
    Đưá thì chửi Mẹ, đứa mắng Cha.
    Chơi bời trụy lạc không cam nổi,
    Cắp của, say xưa, lại phá nhà.
    Nói một lời, trả năm bảy tiếng,
    Ông Bà, Cô Bác chẳng dung tha.
    Luân thường, đạo lý đâu còn nữa
    Hiếu để, thảo lai, cũng xóa nhòa.

    Công Cha, nghĩa Mẹ, trời cao
    Nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì con.
    Phận làm con phải xót xa,
    Đáp đền nghĩa nặng như là trời cao.

    Một đời vất vả, vì ai?
    Cha ôm trái đắng, để mai con cười.
    Thiêng liêng, ngự giữa đất trời,
    Tình thương Cha Mẹ muôn đời mênh mông.

    Mẹ là giọt sữa đầu đời,
    Cha là điểm tựa sáng ngời cho con.
    Công Cha cao tựa mây trời,
    Xin cho con gửi trọn lời yêu thương.

    Cha là ngọn núi Thái Sơn,
    Đời con khôn lớn, thấm ơn Cha lành.
    Ơn Cha nghĩa Mẹ sinh thành,
    Hy sinh vất vả cho lành áo con.

    Cha đem cả tấm lưng gầy,
    Chở che con suốt quãng đường ấu thơ.
    Đạo làm con, chớ hững hờ
    Phải đem hiếu đạo mà thờ từ nghiêm.

    Tấm lòng Cha Mẹ bao la,
    Đưa con qua khỏi phong ba cuộc đời.
    Công Cha, nghĩa mẹ, ơn trời,
    Là nguồn suối mát cho đời nở hoa.
    Nắng mưa, sương gió có qua
    Mới hay công sức Mẹ Cha nhọc nhằn.

    Trăng khuya, trăng xuống cầu,
    Thương Cha, thương Mẹ dãi dầu nắng mưa.
    Lời kinh vang dậy ngân nga,
    Chạnh lòng nghĩ nhớ mẹ cha sinh thành

    Cha Mẹ nuôi con biển hồ lai láng,
    Con nuôi Cha Mẹ, tính tháng tính ngày.
    Mẹ Cha trượng quá ngọc vàng,
    Đền bù sao xiết muôn vàn ơn sâu.

    Tình cha con nhớ muôn đời
    Nghĩa mẹ muôn thuở như trời đầy sao
    Bao giờ trả hết công lao
    Ơn cha nghĩa mẹ biết ngày nào phai
    Thâu đêm dòng lệ nhỏ dài
    Con cháu dâu rễ nhớ hoài ngàn năm.

    Hiếu trung chưa trả sầu tận kiếp,
    Aân tình nghĩa nặng hận ngàn thu.

    Còn Cha gót đỏ như son,
    Một mai Cha mất gót con như chì.

    Cha nào có ngại khó khăn,
    Sợ con đói khát sẽ cằn tuổi thơ.

    Bàn tay nối tiếp bàn tay
    Vai Cha, lưng Mẹ cõng đầy ấm no.

    Cha là hoa phấn giữa đời,
    Thiên thu tình Mẹ sáng ngời tâm con.

    Xuân này hết vẫn còn xuân khác.
    Mất Cha rồi, muôn thuở biết tìm đâu?

    Cầu cho Cha được thanh nhàn,
    Chúc cho Mẹ được an khang tuổi già.

    Một lòng kính trọng thâm ân,
    Dốc tâm đền đáp, ngỏ hầu báo ân.

    Quê hương mang cả trời Chu ,
    Rót vào trong trẻ lời ru Cha hiền.

    Nơi cực lạc cha yên lòng an nghĩ
    Chốn dương trần con ngậm ngùi xót thương.

    Ơn dưỡng dục ngàn năm nhớ mãi
    Nghĩa sinh thành muôn thuở nào quên.

    Ai mà phụ nghĩa quên công,
    Thì đeo trăm cánh hoa hồng chẳng thơm.